Năm nay nó cũng về với u. thầy nó cũng về. U nó mừng thầm trong bụng. Nó biết thừa dù u nó ko nói. Vì sao nó biết á? Thì u nó cũng là con gái, khi được quan tâm là mặt sẽ lạnh như tiền, vờ ko biết, nhưng trong lòng thì khởi sắc lắm. He he. Nó còn biết là dù thầy nó về nhưng lúc nó về là thầy nó không còn kí lô nào luôn, con cái là số một mà. :v. Sáng nay thầy nó lại còn đi ăn cỗ với bạn tận Hải Phồng, thế là thành ra ngày của u chỉ còn nó thôi. Đấy, đã bảo con cái là số một mà. Chồng vẫn ham chơi lắm, gọi điện cho bạn rủ đi ăn cỗ ngọt ngào lắm cơ. Tuy ko nói ra nhưng u nó không thèm nấu ăn sáng cho thầy nó nữa. Cho biết mắt, bõ ghét. 53 rồi mà còn "Bạn đến Sặt thì alo mình nhé, mình ra chờ trước"- ko bị ghét mới lạ. He he.

Rồi nó ngồi cười thầm một mình, nó nghĩ sau này nó cũng sẽ cưới một cô gái mà tiêu chí đầu tiên cần thoả mãn là nàng ko phải là bạn bè trước kia, giống như trường hợp của thầy nó. Để làm gì ớ? Đơn giản thôi, để thi thoảng nó sẽ đi ăn cỗ, để vợ nó sẽ ghét nó một tý, sẽ ghen một tý, sẽ chỉ một tý thui, đủ để hạnh phúc là mãi mãi. :) ... Nó ngoan ơi là ngoan, nó đi ăn cỗ chỉ để F5 tềnh yêu của vợ chồng nó thôi.
Nhưng mà nói thật là vợ nó đi ăn cỗ thì lại là việc khác. :v. Đảm bảo nếu có ngày vợ đòi đi ăn cỗ (với bạn đại học chẳng hạn) nó sẽ ốm ngay lập tức, sẽ toát mồ hôi hột trên giường, còn vợ nó sẽ toát mồ hôi hột với cái kiểu nhõng nhẽo trái khoáy của nó. Nó sẽ làm tình....làm tội vợ nó chỉ để nàng ở nhà :v (Một dạng khác của F5 tình yêu :v)


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét